Thư tình số 16

Standard
Mối quan hệ tốt là mối quan hệ ràng buộc chắc chắn. Vào những cột mốc khó lung lay. Như đạo đức, tình nghĩa, luật pháp.

Lẽ thường như thế. Mối quan hệ tốt là mối quan hệ mà trước nhất là khó bị phá vỡ, phải không?
Chẳng biết có đúng người ta nghĩ như thế không hay mình đoán bừa. Cơ mà sai thì thôi.

Mối quan hệ nghiêm túc đầu tiên của tôi là bản hợp đồng lao động, mà tại thời điểm kí tôi không thèm quan tâm nó là cái vẹo gì luôn.

Kể cả hợp đồng lao động thứ 3 gần đây cũng thế.

Tôi không ưa những mối quan hệ nghiêm túc. Mập mờ một chút, kín đáo một chút, càng không công khai ít ràng buộc càng tốt.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận được gì từ những mối quan hệ. Tôi luôn nghĩ không biết để quên đi mối quan hệ này thì phải mất bao lâu, chưa cần biết nó sẽ kéo dài đến bao lâu.

Bởi vì, cho đến khi ta quên đi, vẫn cứ là ràng buộc.

Hiện tại tôi có một vài mối quan hệ lớn, hiển nhiên. Hợp đồng với công ty, tình cảm gia đình, bản năng ham sống. Tôi sống vì trong người có bản năng ép mình không được chết, mong muốn sống vui khỏe vì gia đình, và đi làm chỉ vì có hợp đồng lao động.

Trong vô vàn những mối quan hệ nhỏ nhặt với mọi thứ, có những ràng buộc có lẽ sẽ không thể nào quên.

Hôm nay là ngày 1/12/12015. 3 hôm trước đêm ngày 28/11/2015, tôi đã mơ một giấc mơ dài trọn vẹn 4 ngày. Gọi là trọn vẹn, vì thời điểm tỉnh dậy đến một lúc khá lâu sau đó, tôi vẫn tưởng mình đang lớp 9, tay còn quờ quạng vén màn và lần tìm công tắc tắt điện như thật.

Bằng một phương cách kì diệu nào đó, tôi đã tìm lại được kí ức 4 ngày cuối hè mưa rào nắng chang chang năm 2006.

Đó không hẳn là những khoảnh khắc quá quan trọng đến mức phải chôn giấu đi. Nhưng cảm xúc khi đứng từ nhà A2 nhìn ra sân vận động, lấy lại được thật tốt quá.

Năm đó tôi trượt Chuyên ngữ Hà Nội, trượt luôn Lê Hồng Phong, lại còn thiếu 0.25đ.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi không có được thứ mình muốn. Mất đi cơ hội trải nghiệm 3 năm cấp 3 tại Chuyên ngữ, khiến tôi nuối tiếc suốt 1 năm sau đó.

Từ khi đọc Touch, tôi đã luôn mơ về một ngôi trường cấp 3 như vậy, vì chí ít cũng có cái sân vận động mà 10 năm trước trông to thật là to.

“Lẽ ra chúng ta phải quen nhau từ 3 năm trước rồi cơ nhỉ!”
Nếu nói đến giờ vẫn còn nuối tiếc, thì chỉ vì một câu nói đấy.

Tôi đã gắn bó khá nhiều với cái sân vận động nền cát nhỏ xinh đối diện trường Chuyên Ngữ. Chơi bóng chày ở đấy như trong tưởng tượng hồi cấp 2. Tôi cũng có những đứa bạn trẻ con và một em người yêu học Chuyên ngữ. Tôi thực sự đã được sống lại thời cấp 3 của mình.

Chỉ là, thời cấp 3 sống lại ấy, vẫn không có ấy. Bay xa cho lắm vào.

Tớ viết dài dòng như này chỉ để nói cho ấy biết rằng tớ đang nhớ ấy thôi. Mơ từ 3 hôm trước về quá khứ 10 năm trước mà tỉnh dậy hoàn hồn lại nhớ ấy mới hâm.

Thế nên cứ coi như chúng mình quen nhau đã sắp 10 năm đi, nhỉ?

Chẳng hiểu sao lại bị trói buộc chặt như thế, không quên đi được. Tính lăng nhăng nhưng hay quên nên thích nhiều em lắm cơ mà đã quên là hiếm khi nhớ lại.


Này đồ hâm quen biết sắp 10 năm, chúng ta có được coi là có mối quan hệ tốt không nhỉ, hay sợi chỉ đỏ từ lâu đã đứt hẳn một đầu rồi?

Chúng ta có thật là có tí liên quan đến nhau không nhỉ? Hay là do tớ tưởng tượng ra thế.

Mọi khi nhớ một vòng các em người yêu cũ xong mới nhớ đến ấy. Ba hôm nay rồi trong đầu chỉ có cái mặt ngang phè của ấy lớn vởn trước mặt thôi.

Nên là có tí xúc cảm gì phải viết ra ngay, trước khi lại viết ra điều gì dại dột hơn nữa, như lần trước.
Viết như này có dại dột quá không nhỉ?

Cơ mà kệ đi.



0 nhận xét:

Đăng nhận xét